Quí bạn đều nghe nói riết quen luôn, “bánh da lợn”. Ủa, trong Nam gọi “heo” chớ đâu bao giờ gọi “lợn” (cách gọi ngoài bắc, chỉ cùng một con vật)? Vậy, loại bánh này phải chăng có gốc từ ngoài bắc nên gọi “bánh da lợn”? Hoàn toàn KHÔNG phải.
Ngoài bắc, không có món này, mà chỉ ở miền Nam mới có món này đó đa!
Do đó, cách gọi “lợn” – trong “bánh da lợn” – không hề mang nghĩa tương đương với “heo”. Vậy, “lợn” từ đâu ra?
Cách gọi gốc là BÁNH DA LỢP, ghi bằng chữ Nôm (đây là tiếng thuần Việt): bánh (𥹘) da (𤿦) lợp (苙). “Bánh da lợp” là loài bánh được cấu tạo có mấy lớp được lợp lại.
Nhưng vẫn lấn cấn, sao “lợp” lại biến âm thành “lợn”?
Có một lý do, đáng chú ý: Ký tự 苙 (lợp, lớp) được mượn theo cách thức “di âm dị nghĩa”. Tức mượn nguyên dạng chữ Hán 苙, “dị âm”: âm Hán-Việt là “lập”, còn Nam âm là “lợp, lớp”.
Còn “dị nghĩa”? Thật bất ngờ, “lập” 苙 này nghĩa là “chuồng heo”, “chuồng lợn”!
Thành thử “BÁNH DA LỢP”, bà con nghe mấy thầy “có chữ” giảng giải “lợp” là “lập”, là chuồng heo, lợn, nghe ngồ ngộ lắm đa!
Nếu nói …”bánh da heo”, tưởng bánh làm bằng da con heo sẽ thành tưởng bở, không phải vậy! Còn nói “bánh da lợn” (chú ý: hồi trước, người trong Nam chưa quen nghe “lợn” theo nghĩa là “con heo”), nghe vui tai.
Rao bán “bánh da lợp”, mà rao mềm giọng cũng dễ thành “bánh da lợn”, hơn nữa đây còn là “nói chữ” như mấy thầy giảng giải. Càng hay, nghe dzui dzui, ngon lành!
** Bây giờ, nói riết quen rồi, “bánh da lợn”. Xin nhớ: “lợn” này không dính một miếng gì với “heo” hết, mà gốc là từ “Bánh da LỢP”.
Sau đệ nhị thế chiến, nước Anh trao quyền chỉ huy cho tướng Douglas Gracey lãnh trách nhiệm giải giáp quân Nhựt và giữ an ninh cho xứ Nam Kỳ từ vĩ tuyến 16 trở xuống. Đến tháng 10/1945, nước Anh mới trao trách nhiệm lại cho nước Cộng hòa Pháp đặng gìn giữ an ninh khu vực.
Tháng 2/1946, Ủy viên Cộng hòa Nam-kỳ Jean Cédile lập Hội đồng tư vấn Nam-kỳ với 12 ủy viên ra thông báo với Cao Ủy Liên bang Đông Dương là Đô đốc Georges Thierry d’Argenlieu đặng lập quấc gia Cộng hòa Nam Kỳ. Dĩ nhiên là nước Pháp ủng hộ tuyệt đối việc nầy.
Các đảng phái theo Nam bắc hai nhà tham gia và ủng hộ thành lập Cộng hòa Nam-kỳ quấc đặng tối đa hóa lợi ích về cho Nam-kỳ là:
Đảng Nam Kỳ của Béziat.
Đông Dương Tự trị Đảng.
Việt Nam Tân Dân Đảng.
Đảng Lập hiến Đông Dương của chánh trị gia Bùi Quang Chiêu và bác sĩ Nguyễn Văn Thinh.
Thủ tướng Nguyễn Văn Thinh
Thủ tướng Lê Văn Hoạch
Thủ tướng Nguyễn Văn Xuân
Thủ tướng Nguyễn Văn Xuân
Dĩ nhiên có đảng phái theo đường lối Nam bắc một nhà chống lại việc dân Nam-kỳ lập quấc, không kể mấy thằng cộng sản, mấy thằng chống cộng cũng chống Nam-kỳ lập quấc, chủ yếu là nhóm quấc dân Đảng bắc kỳ như Đại việt quấc dân Đảng của Trương Tử Anh, Việt nam quấc dân Đảng, Đại Việt dân chính Đảng.
Quấc gia Cộng hòa Nam-kỳ được thành lập trên nền tảng Thuận thiên đạo, tự do, bình đẳng, bác ái. Ý thức về tự do và tầm nhìn chánh trị của các vị chánh trị gia Nam-kỳ thời kỳ đó đã vượt xa các quấc gia trong khu vực.
Quan trọng nhứt là, Cộng hòa Nam-kỳ thể hiện ý chí nam bắc hai nhà của dân Nam-kỳ. Thành thử, khẩu hiệu “Xứ Nam-kỳ của người Nam-kỳ” là khẩu hiệu phổ biến nhứt thời đó. Bắc kỳ sống trên xứ Nam-kỳ lúc đó hoặc bị tống cổ, đá đít hoặc ngồi yên, hổng dám làm cha, làm ông cố nội như thời VNCH sau nầy. Bắc kỳ thời đó rất sợ dân Nam-kỳ biểu nói thử cụm từ “Tân Sơn Nhứt” bị vì tụi nó dầu có là bắ.c kỳ sống lâu năm ở Nam-kỳ cũng nói hổng ra được cụm từ nầy theo giọng Nam-kỳ, nhứt là bắt tụi nó nói nhanh.
&2& Cộng hòa Nam-kỳ quấc – Còn tồn tại hay không?
Trước nhứt, cần minh định với anh chị em là nước Cộng hòa Nam-kỳ vẫn còn. QUẤC GIA CHỈ CHẾT KHI KHÔNG CÒN DÂN.
Cộng hòa Nam-kỳ quấc là quấc gia cộng hòa tự do, riêng biệt nằm trong Liên Bang Đông Dương thuộc khối Liên Hiệp Pháp, được thành lập ngày 1/6/1946 và được 2 quấc gia nằm trong Hội đồng thường trực Bảo An Liên Hiệp Quấc là Vương quấc Anh và Cộng hòa Pháp công nhận. Tiêu ngữ lập quấc của tiền nhơn mình là: Ta phải lập quấc bằng nhơn đạo, Xứ Nam-kỳ của người Nam-kỳ (sau nầy mình tiến thêm một bước là lập quấc bằng Thiên đạo nghen anh chị em)
Ngày 1/6/1946, Quấc gia Cộng-hòa Nam-kỳ được thành lập và chọn quấc kì: nền vàng có năm sọc ngang ở giữa gồm 3 sọc xanh và 2 sọc trắng. Quấc thiều là : Chinh Phụ Ngâm được nhạc sĩ Võ Văn Lúa phổ nhạc. Nội các đầu tiên của Cộng hòa Nam-kỳ ra mắt dân chúng trước Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn gồm:
– Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Nội vụ: Bác sĩ Nguyễn Văn Thinh
– Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ quân đội trong nước: Đại tá Nguyễn Văn Xuân
– Bộ trưởng Tư pháp: Trần Văn Tỷ
– Bộ trưởng Công chánh: Lương Văn Mỹ
– Bộ trưởng Y tế: Bác sĩ Khương Hữu Long
– Bộ trưởng Tài chánh: Nguyễn Thành Lập
– Bộ trưởng Công Nông: Ưng Bảo Toàn
– Bộ trưởng Giáo dục: Nguyễn Thành Giung
– Bộ trưởng An ninh: Nguyễn Văn Tâm
– Thứ trưởng Công an Đô thành Sài Gòn – Chợ Lớn: Nguyễn Tấn Cường.
– Cố vấn: Hồ Văn Trung tức nhà văn Hồ Biểu Chánh
Le Journal de Saigon – Nước Cộng hòa Nam Kỳ Tự do ra đời Tại Quảng trường Vương cung Thánh đường, Bài phát biểu đầu tiên của Bác sĩ THINH – người đứng đầu Chánh phủ lâm thời
Lãnh thổ của Cộng hòa Nam-kỳ là lãnh thổ trước đây của xứ Nam-kỳ thuộc Pháp. Thủ đô: Sài Gòn.
Các vị lãnh đạo nước mình, đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Văn Thinh đã đàm phán với Cộng hòa Pháp để mối liên quan giữa nước Cộng hòa Nam-kỳ và Liên hiệp Pháp giống như giữa Gia Nã Đại hoặc Úc Đại Lợi với Liên hiệp Anh. Và nước mình đã đạt được điều nầy.
Ngày 10/11/1946, cố vấn Hồ Biểu Chánh phát hiện Thủ tướng Nguyễn Văn Thinh đã chết (tui nghĩ là bị ám sát lần thứ 4) tại nhà riêng số 89 đường Verdun (sau nầy VNCH đổi thành Lê Văn Duyệt, giặc bắc kỳ sau 1975 đổi thành CMT8). Trước đó, Thủ tướng đã bị ám sát 3 lần không thành bởi các thế lực theo nam bắc một nhà. Nếu Thủ tướng Thinh còn sống thì không bao giờ ông để Quấc gia Việt Nam được phép sáp nhập vô Cộng hòa Nam-kỳ bởi bắc kỳ đầy trong Quấc gia Việt Nam.
Thủ tướng thứ hai: Hội đồng tư vấn Nam Kỳ nhóm họp để bầu người lên thay. Dưới sự chủ tọa của chủ tịch Béziat, hội đồng tư vấn chọn được 34 người, rồi 34 người nầy bầu ra tân Thủ Tướng. Bác sĩ Lê Văn Hoạch được đắc cử Thủ Tướng ngày 29/11/1946. Ông là một chức sắc của đạo Cao Đài và được phong Bảo Sanh Quân năm 1930 (Bảo Sanh Quân là một Chức sắc trong Thập nhị Bảo Quân, có phận sự cứu tế người nghèo và giúp đỡ người hoạn nạn).
Thủ tướng thứ ba của Cộng hòa Nam-kỳ: Ông Nguyễn Văn Xuân xuất thân trong một gia đình đại điền chủ ở Nam-kỳ. Vốn gia đình có quấc tịch Pháp, ông sang Pháp học từ nhỏ. Học giỏi, ông đậu vào Trường Bách khoa Ba Lê (Paris) năm 1912 và gia nhập quân đội Pháp. Ông phục vụ trong binh chủng pháo binh, tham gia Đệ Nhứt Thế chiến và sau đó được từ từ thăng cấp. Trước năm 1945, ông là vị sĩ quan Nam-kỳ mang quân hàm cao nhứt trong quân đội Pháp: Quan năm (Đại tá/Colonel).
Đến 21/1/1950, sau rất nhiều lần dụ dỗ chánh phủ Cộng hòa Nam-kỳ thì Quấc gia Việt Nam của Quấc trưởng Bảo Đại chánh thức được sáp nhập vô Cộng hòa Nam-kỳ bằng Hiệp định Élysée (8/3/1949). Điều 1 của Hiệp định nầy có nói rõ: “Việc sáp nhập quấc gia Việt Nam vào Cộng hòa Nam-kỳ chỉ có thể được xem như đã đạt được một cách hợp pháp sau một cuộc trưng cầu dân ý qua những người dân có liên quan hay những người đại biểu cho họ”. Tui nhớ là không có cuộc trưng cầu dân ý nào diễn ra. Thành thử, việc sáp nhập nầy có hợp pháp không ?
Trên thế giới, việc sáp nhập hay tách ra giữa các quấc gia hay vùng lãnh thổ là rất bình thường và không làm cho quấc gia đó mất tánh chánh danh hoặc chết. Và không phải cứ nước có diện tích lớn là nước chánh trong việc sáp nhập, thủ đô nằm ở đâu mới quan trọng. Thủ đô nằm ở Sài Gòn thì Cộng hòa Nam-kỳ mới là quấc gia chánh trong việc sáp nhập.
$3$ Tổng kết
Trải qua nhiều bể dâu, xứ Nam-kỳ bây chừ cần Cộng hòa- Nam-kỳ trở lại hơn bao giờ hết. Căn tánh Nam-kỳ, giá trị gốc rễ và tinh thần tự trị, tự do, bình đẳng, bác ái của dân Nam-kỳ đều thể hiện trọn vẹn với quấc gia Cộng hòa Nam-kỳ.
Tắt một lời, chỉ có trở về dựa vô dân Cộng hòa Nam-kỳ thì Việt Nam Cộng hòa mới phục quấc đặng, đó mới là một Việt Nam Cộng hòa chánh hiệu, không có sự hiện diện của tất cả thể loại bắc kỳ, từ bắc kỳ cộng sản tới bắc kỳ chống cộng. Chứa bắc kỳ từ năm 1954 gây hại xứ Nam-kỳ tới bây chừ là quá đủ rồi. Ngày nào còn dân Nam-kỳ tự hào là công dân nước Cộng hòa Nam-kỳ thì ngày đó quấc gia còn. Anh chị em có tự hào là dân Cộng hòa Nam-kỳ hôn?
Nếu 50 năm nay dân VNCH ở hải ngoại biểu tình yếu cầu Mỹ và các nước có liên quan thực hiện kết ước quấc tế 12 bên để thực hiện Hiệp Định Paris 1973 để tổng tuyển cử cho dân Nam Kỳ phía Nam vĩ tuyến 17, yêu cầu giặc bắc kỳ VNDCCH (CHXHCNVN) xâm lược rút quân khỏi vĩ tuyến 17, để đúng bản đồ cương thổ quấc gia của VNCH từ vĩ tuyến 17 trở vô thì có lẽ nước VNCH đã được phục quấc trở lại, cờ Vàng VNCH đã tung bay lại Đô Thành Sài Gòn rồi.
Dân Nam Kỳ VNCH ở hải ngoại chuyện yêu cầu quấc tế thực hiện HĐ Paris 1973 để tổng tuyển cử cho dân Nam Kỳ (Nam Vĩ tuyến 17) để phục quấc VNCH đáng làm không làm, bị gián điệp bắc kỳ 54 – tàu nùng 54 – nam kỳ 54 dắt mũi quơ cờ Vàng và để bản đồ “việt nam hình con lãi (nam bắc 1 nhà theo chủ trương của tên tàu nùng hồ chí minh) để làm những chuyện rồi bu mặc ngựa như “chống cộng (dắt mũi dân Nam Kỳ chống cộng để quên đi giặc bắc kỳ VNDCCH đang xâm lược nước VNCH và đè đầu cỡi cổ cai trị dân Nam Kỳ), dân chủ hóa việt nam (thực ra là giúp bắc kỳ xâm lược dân chủ hóa), nhơn quyền cho việt nam (đòi nhơn quyền cho giặc bắc kỳ VNDCCH xâm lược)” rồi chửi bới cộng sản làm khùng làm điên mà không được ích lợi gì, chỉ làm trò cười cho thiên hạ và kéo dài thời gian cai trị cho giặc bắc kỳ VNDCCH xâm lược trên đất Nam Kỳ, tự động trực tiếp hay gián tiếp thực hiện nghị quyết 36 “nam bắc 1 nhà” để hợp pháp hóa cho giặc bắc kỳ VNDCCH xâm lược nước VNCH.
Nói đa số người VNCH ở hải ngoại “khờ” thì tự ái, chớ nhìn cách họ chống cộng, “dân chủ hóa vn” (giúp giặc bắc kỳ VNDCCH xâm lược dân chủ hóa), làm khùng làm điên suốt 50 năm nay cái thấy họ “khờ” thiệt, bị giặc bắc kỳ VNDCCH xâm lược và đám gián điệp bắc kỳ 54 – tàu nùng 54 dắt mũi đi xuống cái hố này tới cái hố khác, đi từ thất bại nầy tới thất bại kia, 50 năm rồi mà vẫn đi trong sự thao túng của giặc bắc kỳ – bắc kinh – đài loan xâm lược, bị giặc xâm lược dắt mũi cho quên đi căn tánh và cương thổ quấc gia của mình, quên đi nước VNCH của mình đang bị nước VNDCCH xâm lược bất hợp pháp.
Giờ là lúc dân Nam Kỳ VNCH ở hải ngoại bắt buộc phải thức tỉnh để thực hiện đúng sứ mạng của mình là ĐUỔI GIẶC BẮC KỲ XÂM LƯỢC, PHỤC HOẠT LẠI QUẤC GIA CỦA DÂN NAM KỲ TỪ VĨ TUYẾN 17 TRỞ VÔ, YÊU CẦU MỸ VÀ QUẤC TẾ THỰC THI HIỆP ĐỊNH PARIS 1973 ĐỂ TỔNG TUYỂN CỬ TỰ DO CHO DÂN NAM KỲ, HÃY TẬP TRUNG ĐÚNG MỘT MỤC TIÊU MÀ ĐI, ĐỪNG LÀM NHỮNG CHUYỆN RUỒI BU MẶC NGỰA ĐỂ TIẾP TAY CHO GIẶC BẮC KỲ VNDCCH XÂM LƯỢC KÉO DÀI ÁCH CAI TRỊ ĐÈ ĐẦU CỠI CỔ, BỐT LỘT, ĂN CƯỚP, ĐỒNG HÓA, DIỆT CHỦNG DÂN NAM KỲ QUẤC NỘI NỮA.
QUA 2 NĂM HƠN 600 LIVE ĐÁNH THỨC #NB2N, GIỜ QUÍ ANH CHỊ EM MNTD CẦN MẦN GÌ TIẾP THEO?
1. LÀM THINH VỚI GIẶC,DÒM CHO RÕ SỰ LÔI KÉO TỚI SỰ CĂM THÙ BẮC KÌ, BỞI ĐÓ LÀ CÁI BẪY GIẶC TÀU NÙNG ĐÃ VÀ ĐANG THỰC HIỆN VỚI MỤC TIÊU NB1N HÂY #NB2N CŨNG ĐẶNG, MIỄN SAO NÓ CÓ GHẾ VÀ TIẾP TỤC NẮM QUYỀN CAI TRỊ DIỆT CHỦNG DÂN BỔN ĐỊA NAM KỲ.
PHẢI MINH ĐỊNH CON ĐƯỜNG PHỤC HOẠT QUẤC GIA, CHÁNH BẰNG CÔNG PHÁP QUẤC TẾ, VÀ SỰ HỖ TRỢ TỪ CHÁNH QUYỀN CỦA BẤT CỨ QUẤC GIA NÀO (ỦNG HỘ NAM KỲ PHỤC QUẤC).
2. RỈ TAI TRUYỀN MIỆNG VỚI DÂN NAM KỲ, KỂ CẢ NAM CỘNG RẰNG HỌ LÀ DÂN NAM KỲ, QUA NHỮNG GÌ MÌNH HIỂU BIẾT TRÊN 600 LIVE #NB2N ĐÃ VÀ SẼ LUÔN ĐỒNG HÀNH CÙNG MỖI QUÍ ANH CHỊ EM, MẠNH MẼ VÁC THẬP GIÁ CHÚA BAN LÀ CHÁNH QUẤC GIA NAM KỲ, PHẢI CÓ (NAM KỲ KHỞI NGHĨA) BỔN MỚI TRONG CHÁNH MỖI NGƯỜI DÂN NAM KỲ, KHỞI NGHĨA TRONG ĐỨC TIN, QUAY DÌA VỚI BỔN TÁNH,PHONG HÓA CỦA TIỀN NHƠN CỦA TỪNG SẮC DÂN BỔN ĐỊA TRÊN ĐẤT NAM KỲ.
TUI CHỞ NGƯỜI NAM KỲ CỘNG,TRÊN NHỮNG CUỐC XE HÀNG NGÀY. HỌ HIỂU RÕ NHỮNG GÌ TUI NÓI, HỌ CŨNG HÔNG ƯA GÌ BẮC KÌ VÌ HỌ CŨNG BỊ ĐÈ TRÊN ĐẦU TRÊN CỔ, CHẲNG QUA HỌ HÔNG BIẾT GIẢI PHÁP THOÁT KHỎI, CHỈ CẦN HỌ NHẬN RA HỌ LÀ DÂN NAM KỲ, RỒI BIẾT TỚI #NB2N THÌ TUI TIN HỌ SẼ QUAY TRỞ LẠI BỞI ĐÓ LÀ THIÊN TÁNH MÀ CHÚA ĐÃ BAN CHO DÂN NAM KỲ.
Màu vàng là hành thổ tượng trưng cho đất. Nền vàng ý nghĩa là đất đai, chủ quyền, thổ nhưỡng của Cộng Hòa Nam Kỳ.
Màu xanh dương là hành thủy tượng trưng cho nước. Ba sọc xanh ý nghĩa là ba con sông lớn tạo nên sự sống và nền văn minh phồn thạnh của xứ Nam Kỳ là sông Tiền, sông Hậu và sông Đồng Nai.
*bổ sung: 3 sọc xanh tượng trưng cho 3 hệ thống sông phủ khắp xứ Nam Kỳ là sông Đồng Nai ( sông Bé, sông La ngà,sông Đồng Nai, sông Sài Gòn),sông Vàm cỏ ( Vàm cỏ Đông, Vàm cỏ Tây), sông Cửu Long (sông Tiền, sông Hậu).
Màu trắng là màu chí dương, tượng trưng cho Trời. Hai sọc trắng tượng trưng cho sự thuần khiết, công chánh, thành tín, đó chánh là gốc rễ của Thiên Đạo. Ý nghĩa đất Nam Kỳ là đất công chánh, thuận Thiên đạo, thờ Ông Trời (Thượng Đế).
Bữa nay bột chiên được nói chuyện với một ông chú người Minh Hương. Chú nầy bán bánh mì, chú nói thời VNCH người Minh Hương được coi trọng lắm còn bây giờ làm việc cho tụi người “Việt” bị coi không ra gì.
Chú còn nói đúng như tiền nhơn của chú đã nói “người “việt” thường hay phản lắm”
Bột chiên biết chú chưa phân biệt đặng chữ người “việt” và Nam Kỳ nên mới giải thích. Người đang đè đầu cưỡi cổ chánh là tụi bắc kỳ không phải Nam Kỳ. Từ thời Chúa Nguyễn tiền nhơn của chú sống rất ôn hoà với người Nam Kỳ nên giờ mới có cộng động người Minh Hương ở đây.
Nói được chút xíu chú phải đi giao bánh mì goy, hình ở trỏng là chú đó nhưng ko tiện chụp mặt chú. Hi vọng chú về suy nghĩ lại sẽ hiểu. Bột chiên cũng hi vọng luôn những người trong cộng đồng Minh Hương xứ Nam Kỳ rằng mình và người Nam Kỳ là anh em với nhau, tụi mà hay phản anh chị là tụi bắc kỳ và bắc kinh. Và một điểm nữa là hãy xưng mình là người Đường đừng xưng mình là người “Trung Quốc” nữa. Người Đường xịn hơn người “Trung Quốc” gấp ngàn ngàn lần.
Nam Kỳ (Cochinchine) là căn tánh, giá trị cốt lõi của một vùng đất mà ở đó đại diện cho một nền văn hóa hiệp chúng quấc – gồm nhiều tiểu quấc liên kết lại với nhau, hiệp chủng – đa sắc tộc, đa phong hóa – văn hóa ngôn ngữ đa dạng phồn thạnh của mọi sắc tộc trên đất Nam Kỳ.
Tuy là Nam Kỳ một hiệp chúng quấc đa văn hóa, đa sắc tộc, đa tôn giáo, đa ngôn ngữ nhưng con người ở đó sống dựa trên một giá trị chung tối thượng là THUẬN THIÊN ĐẠO sống theo Ý Trời, yêu chuộng tối thượng SỰ TỰ DO đặc biệt là TỰ DO CÁ NHƠN, thiết lập giá trị cốt lõi là sự bình đẳng bác ái bất kể sắc tộc nào, bất kể tôn giáo nào, văn hóa nào, ngôn ngữ nào hay gốc tích nào.
Truyền thống quí giá xuyên suốt dòng thời gian lịch sử không bao giờ thay đổi của Đất Nam Kỳ và Người Nam Kỳ là sự bình đẳng, sự tự do, bác ái, tôn trọng lẫn nhau, thuận Thiên đạo. Căn tánh và giá trị cốt lõi của Nam Kỳ phải hội tụ đủ mọi điều đó, nếu thiếu bất kỳ một điều nào trong những điều trên thì không phải là Nam Kỳ (Cochinchine).
-> Nam Kỳ (Cochinchine) thứ thiệt trở lại phải hội tụ đủ các yếu tố trên: nhiều tiểu quấc, đa văn hóa, đa sắc tộc, đa ngôn ngữ , đa tôn giáo nhưng có điểm chung là Thuận Thiên Đạo, thượng tôn tự do, thiết lập bình đẳng, bác ái, lòng yêu thương và tôn trọng lẫn nhau.